Người dịch: Whistle
“Tô gia nói gì?”
Người đàn ông duy nhất có vẻ ngoài giống cao thủ trầm giọng hỏi:
“Dù sao thì nội tình Thiên Hổ bang cũng rất sâu, đấu mãi cũng bất lợi với chúng ta, mấy hôm nay, các huynh đệ cũng không dễ chịu.”
“Bọn họ bảo chúng ta đợi.”
Người phụ nữ phong trần vung tay, lớp lụa mỏng trên người bay phấp phới, lộ ra thân hình quyến rũ:
“Một đám không thấy thỏ sẽ không thả chim ưng.”
“Dù sao cũng là có việc cầu người.”
Người ngồi ở giữa lắc đầu:
“Tô gia lưng dựa quân đội, nếu như không phải vì quân đội không được nhúng tay vào chuyện của địa phương, Tiểu Lang đảo và phủ thành chủ liên thủ áp chế, thì bọn họ đã sớm trở thành bá chủ Thạch Thành rồi.”
“Bây giờ, Tô gia muốn mở rộng thế lực, chúng ta vẫn nên nghe lời cho thỏa đáng.”
“Hừ!”
Tiếng hừ lạnh bất mãn từ miệng một người nào đó vang lên, những người khác cũng có vẻ mặt khác nhau.
“Thiên Thủy trại không xong rồi.”
Người thương nhân thở dài:
“Gia nhập Tô gia cũng không sao, nhưng bọn họ cũng không thể nào để chúng ta ra sức mà không cho lợi ích gì, Thiên Hổ bang hùng hổ dọa người, bọn họ cũng nên giúp một chút chứ.”
“Nội gián trong Thiên Hổ bang chính là người của Tô gia, còn có cao thủ Hắc Thiết âm thầm hỗ trợ, đừng có nói linh tinh.” Có người lên tiếng.
“Lão già, chẳng lẽ ngươi bị Tô gia mua chuộc rồi sao?”
“Rầm!”
Một người đập bàn, đứng dậy, tức giận:
“Ngươi nói ai?”
“Ta nói ngươi đó, Tô gia để chúng ta đứng ở phía trước, còn bọn họ thì ở phía sau vơ vét lợi ích, chẳng lẽ còn không cho nói sao?”
“Âm dương quái khí, muốn ăn đòn sao?”
“Sợ ngươi à?”
“Đủ rồi!”
Người ngồi ở giữa sầm mặt, trầm giọng nói:
“Nhìn các ngươi xem, còn ra thể thống gì?”
Mọi người im lặng.
“Thôi vậy.”
Người ở giữa lắc đầu, bất lực phất tay:
“Hôm nay đến đây thôi, ta sẽ báo cáo chuyện này với Mộ tiền bối, sau này, cứ chơi với Thiên Hổ bang, còn về phần Tô gia… sẽ có tin tức.”
“Vâng.”
Mọi người có vẻ mặt khác nhau, có người thì bình tĩnh, có người thì tức giận, nhưng lại không nói gì, lần lượt rời đi.
Một lão nông dẫn theo một đứa trẻ đi ra ngoài.
Sau khi hòa vào đám đông, vẻ mặt thoải mái của lão nông biến mất, ông ta căng thẳng, kéo đứa trẻ chen vào một đoàn người đang đón dâu.
“Lão gia tử.”
Đứa trẻ tuy rằng còn nhỏ, nhưng lại rất thông minh, thấy vậy liền nhỏ giọng hỏi: “Làm sao vậy?”
“Không ổn rồi.” Lão nông đảo mắt, nhìn xung quanh:
“Cuộc họp lần này rất kỳ lạ, từ khi ngồi vào đó, ta đã có cảm giác bị theo dõi, da đầu tê dại, giống như bị thứ gì đó rất khủng bố theo dõi vậy.”
từ đầu đến cuối cuộc họp, lão ta đều cảm thấy như có một người nào đó đang nhìn chằm chằm, tất cả hành động đều bị theo dõi, uy áp khủng bố vô hình khiến lão ta gần như nghẹt thở.
Cho dù đã từng gặp không ít cường giả Hắc Thiết, nhưng chưa từng có ai khiến lão ta sợ hãi như vậy.
“Chẳng trách…”
Đứa trẻ trừng mắt:
“Lần này lão gia tử lại ngoan ngoãn như vậy, không nói lời nào.”
“Đây không phải là trọng điểm.”
Lão nông gõ đầu đứa trẻ, vẻ mặt u ám:
“Huyết mạch của ta đặc biệt, có thể cảm nhận được một số tồn tại, lần này chúng ta bị người ta theo dõi rồi, tám chín phần mười là Thiên Hổ bang, bọn họ sẽ không tha cho chúng ta.”
“Vậy phải làm sao?”
Đứa trẻ nhận ra vấn đề nghiêm trọng, cơ thể căng thẳng, mặt mày trắng bệch:
“Lão gia tử, chúng ta chạy trốn đi.”
“Chạy trốn?” Lão nông cười khổ:
“Chạy đi đâu?”
“Tuy rằng đã ra khỏi tửu lâu, theo lý mà nói hẳn là không ai tiếp tục theo dõi nữa, nhưng ta cảm thấy chúng ta vẫn còn nằm trong tầm mắt của người ta.”
“May mà người này đang câu cá lớn, không quan tâm đến loại tạp ngư như chúng ta, nên mới nhịn không ra tay.”
“Lão gia tử.”
Đứa trẻ căng thẳng:
“Đừng dọa ta.”
“Yên tâm.”
Lão nông hít sâu, vẻ mặt nghiêm túc:
“Chúng ta đi tìm Hoa Toàn Tế, Hoa trưởng lão là cao thủ Hắc Thiết, chắc chắn có thể bảo vệ chúng ta.”
Đứa trẻ liên tục gật đầu.
Nhưng lão nông còn một câu chưa nói, cho dù là tìm được Hoa Toàn Tế, với sự khủng bố của người đang theo dõi, cũng chưa chắc đã có thể giải quyết được vấn đề.
E rằng là dùng bánh bao thịt đánh chó, một đi không trở lại.
Nhưng họa thủy đông dẫn, có người chống đỡ phía trên thì bọn họ mới có cơ hội chạy trốn.
Thậm chí, những lời nói lúc nãy đều là do lão nông cố ý, lão ta muốn người đứng sau nghe thấy, biết là có cá lớn, như vậy sẽ không ra tay trước.
“Đi.”
Lão nông thấy xung quanh không có động tĩnh gì, trong lòng liền yên tâm, bước đi.
Kỷ Trạch cầm bút lông, vẻ mặt nghiêm túc, sau đó, y vén tay áo trái, tay phải cầm bút, chữ viết bay lượn, bốn chữ lớn xuất hiện trên giấy thủy văn đắt đỏ.
Võ đạo hưng thịnh!
“Tốt!”
Dung Nguyệt, người phụ nữ xinh đẹp mặc áo dài màu tím, eo đeo kiếm dài, ở bên cạnh vỗ tay, cười nói:
“Đã lâu không gặp, thư pháp của công tử lại tiến bộ,”
“Cổ mặc mãn hương, nghiên mực phát quang, bút tẩu long xà, vừa cứng cáp vừa uyển chuyển, bốn chữ này giống như dũng sĩ chinh chiến trên sa trường, khiến thiếp thân cảm nhận được sự lạnh lẽo của gió bấc nhập quan hàn lệ.”
“Võ đạo hưng thịnh!”
Dung Nguyệt thở dài:
“Nói hay, viết càng hay.”
“Đại khí bàng bạc, làm người say mê, mấy trăm năm qua, vương triều Đại Lâm có thể sừng sững không ngã, quân đội chinh phạt tứ phương, bách chiến bách thắng, chẳng phải là vì bốn chữ này sao?”
“Ha ha…”
Kỷ Trạch cười lớn:
“Vẫn là Dung Nguyệt hiểu ta, Hứa lão, ông thấy thế nào?”
Kỷ Trạch nghiêng đầu, nhìn lão già mặt đầy nếp nhăn bên cạnh.
“Bẩm công tử, lão nô không hiểu thư pháp.”
Hứa lão hơi nhướng mày, một tia sáng lóe lên, khí tức mạnh mẽ như thể muốn thoát ra khỏi thân thể yếu ớt.
Hắc Thiết hậu kỳ!
Hình như pháp môn tu luyện của lão ta có chút đặc biệt, thân thể không mạnh, nhưng Nguyên lực trong cơ thể lại rất khủng bố, thậm chí còn vượt qua Tô Công Quyền, gia chủ Tô gia.
0.46534 sec| 2386.063 kb